Quan Thuật

>>

Quan Thuật Chương 2400

Quan Thuật Chương 2400



Chương 2400: Ngh thut giảAeR ngu

- Cu xem xem, có phảhi đscsã t coi nhẹ mình không? Đồng chí Dương ThầEn cũng đsIUã đrến tìm cu rồi, dĩE nhiên là hy vọng cu có thểzQ duỗi tay giúp đRuỡ cho Cổ Xuyên đRuúng không? Đây chính là cơ hội tốt đPIqLc Bí thư Dip giúp đVLzỡ ngườdFi dân quê hương.
Lý Hồng Dương tươi cườMi nói.

- Lãnh đrPIqo cũ đQPRang nói hạcBFng mục cảBi tạPdeo đIrvht ruộng ở xã Đồng Ngư?
Dip Phàm giảrj bộ ngạQPRc nhiên hỏi.

- Không sai, trước kia cu cũng tng đuến rồi. Bộ trưởng Phong là thân thích của T gia, quan h của cu với T gia cảscs Nam Phúc này ai cũng biết.

Có thểVLz xuống tay t đXprjy đAnúng không nào? Chuyn này căn bảlOAn thành phố cũng có ngườBZAi đscs xuấUWft rồi, chỉqVc là cuối năm, mọi ngườBZAi nhấOXt thờPIqi chưa thc hin đvrược.

Bên Bộ tài chính, mấqGy đRuồng chí ở thành phố chúng ta cũng đIEzi chạPBy th rồi, nhưng căn bảcryn là không có đdFAnt din.

ChắrPlc hn, muốn gp đscsược Bộ trưởng Phong cũng khó chứzL đrPlng nói gì đWFến chuyn kiếm v chút tin. Phong cách làm vic của mấBy đvqXồng chí trên đehó đcBFâu phảXpi cu không rõ.

Chủ tịvrch thành phố cấdFp ba như chúng tôi lên đqVcvry, ngay cảaE một cán bộ cấrPlp trưởng phòng của ngườIrvi ta cũng có thểOX dm lên mt mũi chúng tôi ấFQsy chứFQs.
Lý Hồng Dương nói.

- Cái đZvvó cũng khó nói, lãnh đPBUWfo cũ cũng hiểPIqu. Bộ trưởng Phong là thân thích của Chủ tịPIqch tỉBnh T, nhưng không có nghĩeha Bộ trưởng Phong sẽ nểPB mt Dip Phàm tôi.

Cái này căn bảlOAn là hai chuyn khác nhau. Xã hội hin tạaEi, không thểRM da vào mấFQsy mối quan h lòng vòng này.

Ngay cảvr bà con còn chưa tính là thân mà. Anh em ruột còn trơ mắWFt không thèm giúp, đvqXng nói chi là mối quan h xa lơ xa lắqGc này. Con ngườzLi bây giờcry, đFQsBZAi đscsa phầdFn là quyn lc giúp nhau.

Hơn nữRua, kểzQ ra, Bộ trưởng Phong cũng đQPRã đIEzến Thành phố Đồng Lĩcrynh chúng tôi.
Dip Phàm nói.

- Đã đehến Thành phố Đồng LĩRunh rồi hảE?
Lý Hồng Dương rõ ràng sng sốt, nhìn chằvpm chằIrvm Dip Phàm, hai mắFt trợn trng.

- Haha...
Dip Phàm mỉFQsm cườQi nhấUWfp ngụm trà.

- Xem ra không có đAnWFt din rồi.
Lý Hồng Dương có chút buồn bc lắhc đqGuu, nhấqVcp ngụm trà.

- Lãnh đVLzWFo cũ nói gì tôi không hiểrPlu?
Dip Phàm liếc mắWFt nhìn Lý Hồng Dương, hỏi.

- Vic này rõ ràng như vy rồi mà. ChắRMc hn, nếu phảfWi tranh thủ thì cu sẽ tranh thủ cho Thành phố Đồng LĩQPRnh trước đPIqúng không nào? Huống hồ, Chủ tịWch tỉUWfnh T đaEã là Chủ tịZvvch tỉBnh TấLcn LĩdFnh. PhảLci ủng hộ nồi cơm của nhà mình đscscBFu tiên chứAeR đlOAúng không nào? Hơn nữBa, lạsIUi còn cùng một hạBng mục, kểPB ra bên Cổ Xuyên với bên cu còn là đWFối thủ cạhnh tranh. Tuy nói không cùng tỉIrvnh, nhưng đrPlu tranh khoảRun tin ủng hộ của Bộ. Cho nên, bên này, làm gì còn đQAeRt din nữIEza.
Lý Hồng Dương tứqVcc gin h nói.

- Hahaha...
Dip Phàm cườIrvi khan ba tiếng không đMáp.

- Rốt cuộc trong lòng cu đcBFang nghĩB gì, chng lẽ tht s không thèm đvpWF ý đLcến quê hương sao, lầAnn sau v cu làm sao ăn nói với dân Cổ Xuyên chứcry.
Lý Hồng Dương ra vẻ tứBc gin, trng mắvrt nhìn Dip Phàm.

- Không nói chuyn này nữBZAa, Chủ tịyhch thành phố Lý, hôm nay tôi đUWfến đPdeây chủ yếu muốn nhờu ông ủng hộ một chút.
Dip Phàm nói.

- Ủng hộ, ủng hộ gì?
Lý Hồng Dương hỏi.

- Giám đMốc lâm trườsIUng CảPBnh Dương TrịMnh Khinh Vượng...
Dip Phàm kểQ lạlOAi, cảcry chuyn TrịUWfnh Khinh Vượng cùng Tạcry Đoan đPIqu nói ra, sau đPdeó nói:
- Trịvrnh Khinh Vượng hoàn toàn có năng lc và tư cách thăng chứWFc Cục trưởng Cục nông nghip thành phố.

Còn Tạeh Đoan này làm vic cũng không t, đMaEm nhim chứqVcc Phó chủ tịvqXch thịvp xã Ngư Dương là hoàn toàn có thểzL.

Chng qua chỉQPR là một chứedc nhân s cấVLzp Phó cục thôi mà, Giám đPdeốc lâm trườqGng Trịunh thì chứhc vịQ cấPIqp cục trưởng, nhữLcng chứfWc vụ này đdFu do thành phố sắdFp xếp, Ban tổ chứaEc cán bộ thành ủy có thểQPR quyết đIEzPIqnh đzLược.

- Nói thì nhẹ nhàng, vịBZA trí nhân vt số 1 các cục trong thành phố có bao nhiêu ngườPIqi nhìn chằRMm chằvqXm đBZARuy. Huống chi, cục Nông nghip thành phố là chỗ tốt, lẽ nào ngườzLi ta chịBZAu nhườFng cho TrịQnh Khinh Vượng. Hơn nữPBa, chuyn của nhữrng ngườlOAi này ở thành phố có chút vướng mắdFc, cu đOXã nghe nói chưa?
Lý Hồng Dương h nói.

- Nghe nói Chủ tịedch thành phố Cố với Mã Chiếm Khôi một trong nhữrjng thủ phạWFm của đrhi án Lâm trườzQng CảUWfnh Dương trước kia có quan hđaEó.

Tuy nhiên, Chủ tịUWfch thành phố Cổ như vy là lợi dụng vic công trảAeR thù riêng. Huống chi, vụ án lúc đOXó là do tôi lt lạcBFi.

Hơn nữFa, cha nuôi của tôi bịOX đMám Mã Chiếm Khôi giết hạcryi. Kểp ra TrịWFnh Khinh Vượng là vì làm tểcBF tướng giúp tôi mà bịrj liên lụy.

Chủ tịRMch thành phố Cổ sao lạdFi lấIEzy chuyn này áp đsIUt tội danh cho TrịIrvnh Khinh Vượng. Hin tạQPRi tôi thấEy Giám đsIUốc lâm trườqVcng TrịzLnh vì tôi mà bấyht đMQPRc chí, tôi quảXp không an tâm.

Cho nên tối nay tôi mới bảfWo T Kỳ mờEi các vịWF lãnh đhyho đFQsi ăn cơm, muốn giảhi thích chuyn này. Nếu Chủ tịdFch thành phố Lý không giúp đPBược thì Dip Phàm tôi sẽ trc tiếp lên tỉFnh nhờLc ủng hộ.
giọng đyhiu Dip Phàm cứEng rắfWn.

- Haizz, vic này chủ yếu khó ở ca Chủ tịEch thành phố Cố. ChắFc hn cu cũng đvqXã nghe đPBược vài vic rồi. Chng nói đrPlâu xa, ngay cảcBF Bí thư TạBZA cũng khó x.

Trước kia cũng tng thảBo lun chuyn TrịsIUnh Khinh Vượng, vốn, có ngườMi có ý chuyểMn cảfW vịvqX trí Giám đpốc lâm trườPIqng CảvqXnh Dương đUWfPBy.

Sau đOXó Bí thư TạW suy xét nhiu mt, cũng biết đvrược chuyn này là do cu khởi xướng. Cho nên, mới đMqG TrịqGnh Khinh Vượng ngồi ở vịIEz trí Giám đLcốc lâm trườBng đudFy.

BằlOAng không, Trịrnh Khinh Vượng sớm bịQ đFQsscsy đIrvến nơi nào không rõ rồi. Tôi nói tht với cu, tình hình ở thành phố thế đsIUWy.

Nếu cu cứaEng rắpn yêu cầVLzu thì tôi sẽ ra mt đlOA c,Lý Hồng Dương tôi có thểF ra mt. Nhưng, tôi nói trước, chuyn này, chắdFc chắrPln không thành đPdeâu.
Lý Hồng Dương cũng biểzLu lộ thái đPIqộ của mình.

- Thiên hạeh này không có gì là tuyt đdFối.
Dip Phàm h lạVLznh một tiếng, liếc mắedt nhìn Lý Hồng Dương, nói:
- Chuyn TạPB Đoan thì d hơn đvpúng không? Phó chủ tịWch thịr xã Ngư Dương không phảQPRi chuyn khó giảAni quyết chứqVc? MấRuy trò mèo chốn quan trườhng này lãnh đQPRFQso cũ đBng có giấfWu diếm tôi.

- Cu ta, cũng phin phứZvvc.
Lý Hồng Dương lắscsc lắscsc đQLcu.

- Có phảehi lãnh đrIrvo vn nhớ chuyn TạsIU CườaEng trước kia?
Dip Phàm hỏi, không trốn tránh.

Lúc trước TạQPR CườPIqng là Trưởng ban Vũ trang huyn Ngư Dương, cũng là một nhân vt lớn trong Hội nghịyh thườrPlng vụ. Cũng nhiu lầWFn cạvpnh tranh với Lý Hồng Dương nhân vt số một huyn ủy lúc đEó, chắXpc hn đlOAồng chí lão Lý hin tạyhi trong lòng còn ghi hn.

- Một phế nhân như tôi còn nhớ mấIEzy chuyn nhỏ đZvvó làm gì?
Lý Hồng Dương lắzLc lắIrvc đzLZvvu.

- Vy giảEi thích chuyn này thế nào?
Dip Phàm bứedc xuống.

- Chuyn TạrPl CườzLng cũng không phảWFi chuyn cá nhân ông ta, mà là đrPlOXi din của TạKKP gia. Chủ yếu là bên tỉehnh, bằZvvng không, Tạh gia không thểRu vì TạcBF Cườvpng tê lit mà bịKKP hạscs gục đaEâu.

Vì TạQ gia đLcược xây dng t tỉFQsnh xuống thành phố xuống huyn, kiến trúc thượng tầVLzng nghiêng nhẹ, lầAeRu nhỏ bên dưới phảUWfi ngã thôi.

Vic này, là một trong nhữPdeng nguyên nhân khiến các đaEồng chí bên dưới suy ngm. Nếu cấlOAp trên có ý này mà bên dưới còn đfWOX TạaE Đoan lên.

Vy chng phảAeRi khiến ngườIEzi ta lo lắehng bên dưới khiêu chiến quyn uy của cấfWp trên sao? Dip Phàm, bây giờIEz cu không ở tỉVLznh Nam Phúc, có nhiu chuyn cu không hiểKKPu đehâu.

Con ngườsIUi, ra tay tương trợ là chuyn tốt, nhưng, nếu vì làm tểed tướng giúp ngườlOAi khác mà mình xui xẻo, đIrvó là chuyn không thểu làm đzLược.

BảAeRo v mình trước tiên mới phù hợp với thiên tính của con ngườqGi đehúng không nào? Chuyn này, tôi thấsIUy tốt nhấAnt cu đIEzng dính vào.

BằqVcng không, gây ra nhiu phin phứWc rồi cũng t mình phảOXi đBi chùi thôi.
Lý Hồng Dương nói thng với Dip Phàm.

Dip Phàm cuối cùng cũng hiểcBFu, chuyn TạcBF gia chủ yếu là lo lắrjng phía bên tỉIrvnh. Kỳ thc, vic này Dip Phàm cũng hiểehu.

Vic này, vốn ngườLci khởi xướng là đEồng chí Dip Phàm. Tuy nhiên, vic này Dip Phàm lạFi không tin nói rõ là mình làm. GiờW thành ra lạFQsi làm khó nhữung ngườPBi này.

Mẹ nó, ông đZvvây đcBFúng là cầhm đfWá t đaEp chân mình, Dip Phàm trong lòng t giu một câu.

Trước kia vì muốn chỉAnnh tạPde gia, đPBương nhiên là do TạRu gia cũng quá đyháng. Đến giờyh, ngược lạscsi phảPIqi đWFi giúp đZvvỡ Tạvp Đoan.

Đây cũng không phảaEi là giúp đFQsỡ TạAn gia. Hưng suy của TạrPl gia trong lòng Dip Phàm cũng chng thích thú gì. ChỉPdeđRMiu nó dính đIEzến Phương Nghê Muội.

- Lãnh đPdevqXo cũ, tôi hỏi một câu, chuyn này ông có giúp không?
Dip Phàm hỏi.

- Cu muốn đQPRi đIrvườsIUng này đQến cùng đuúng không?
Lý Hồng Dương vẻ mt nghiêm túc, nhìn chằWFm chằQPRm Dip Phàm.

- Vic này không thương lượng nữua, tôi giúp họ thì chắFc chắIrvn sẽ giúp.
Dip Phàm bày tỏ thái đQộ.

- Vy cu phảpi thuyết phục Chủ tịAnch thành phố Cổ mới đFược.
Lý Hồng Dương cũng không lp tứVLzc bày tỏ thái đvpộ, mà nói. Dip Phàm biết, chuyn này liên lụy quá nhiu, Lý Hồng Dương băn khoăn là hoàn toàn bình thườcryng.

Dip Phàm trong lòng thở dài, vic này nếu đcBFổi lạfWi là T Thiên hay Lô Vĩvp, hai ngườvri bọn họ chắQPRc chắsIUn sẽ đMồng ý ngay.

Còn Lý Hồng Dương thì khác, dù sao ông ta cũng phảrPli suy xét đOXược mấXpt. Hơn nữrja, Dip Phàm chưa lt bài nên Lý Hồng Dương cũng không hiểWFu đVLzược mấdFy.

- Chuyn xã Đồng Ngư huyn Cổ Xuyên tôi sẽ ra mt ủng hộ, không nói nhiu, hai ba chục triu sẽ có.
Dip Phàm lt bài.

- Có phảqGi cu đFQsã nói với Bộ trưởng Phong v chuyn quê hương?
Lý Hồng Dương hỏi.

- Chưa.
." Dip Phàm lắBZAc lắWFc đvpRMu, đrjương nhiên sẽ không tha nhn. Nhìn Lý Hồng Dương một cái, nói:
- Tôi tin Bộ trưởng Phong sẽ nểM mt tôi.

- NắIEzm chắAnc bao nhiêu phầlOAn trăm?
Lý Hồng Dương thn trọng. Mấuy chục triu là con số không nhỏ. Đối với một Phó chủ tịuch thành phố như lão Lý mà nói, có thểQPR giảui quyết đZvvược rấht nhiu phin phứvqXc.

- 80%.
Dip Phàm nói.

- Vic này, thế này, tối nay cu nói chuyn với Chủ tịIrvch thành phố Cổ, đFến lúc lên bàn rượu lạqGi nhắAnc đIrvến, xem xem lão Cổ có thái đvqXộ gì hẵcryng tính.
Lý Hồng Dương nói.

4h30 chiu, gầcBFn đQến năm mới, ở thành phố nhỏ này, các quán rượu đvpu đXpóng ca. Nhưng, may là khách sạKKPn Mc Hương vn còn bán. Kỳ thc, tết nhấQt thc khách rấAeRt nhiu. Đây chính là cơ hội tốt đAnLc kiếm tin.

Chng qua ngườhi Trung Quốc chú trọng l tết, nhữcryng công nhân làm xa xứPde đRMu kiếm vài ngàn t chen chúc lên xe v quê mấcBFy ngày.

Dip T Kỳ đBZAt một phòng riêng lớn.

Xe đEỗ tạdFi bãi đFổ xe của khách sạAnn.

- Có khách đZvvến chưa?
Dip Phàm hỏi.

- Vn chưa, chắPIqc chưa tới giò. ThườPIqng thì họ chú ý giờscs giấyhc lắRMm. SắQp tết xã giao nhiu. Có thểlOA bỏ chút thờrji gian đehến là không t rồi.
Dip T Kỳ nói.

Dip Phàm nhìn em trai, đQột nhiên cảfW ngườvri chấlOAn đuộng. Nhìn cẩLcn thn lầcryn nữcrya, trong đRuPBu đuột nhiên nhớ đFQsến ngườRMi phụ nữM đIrviên trong Ngọc Dip am ở Hồng cốc

Hay là... hay là... Dip Phàm chấvrn kinh.

- Haha, Bí thư Dip, Vũ mỗ đRuến muộn, đaEến muộn.
Đột nhiên, phía sau truyn đscsến một tràng cườehi sảqVcng khoái, chng phảBi Vu Kiến ThầlOAn Cục trưởng cục công an thành phố Thương Hảyhi kia sao? Vu Kiến ThầRMn vốn là ngườZvvi Mc Hương, năm nay cũng v nhà đfWón tết.

Giới Thiệu Truyện Quan Thuật

Phong ba bão táp đã nổi lên, ưng khuyển đang gào thét và cuộc chơi quyền lực bắt đầu.
Quan trường giống như một bàn cờ lớn, nắm được nghệ thuật quan trường là có thể thao túng cả bàn cờ. Tất cả đều vì hai chữ danh và lợi. Một cuộc chiến không có mùi thuốc súng nhưng lại nguy hiểm hơn cả đao thương. Đó là không chỉ là cuộc đọ trí đọ mưu mà là cuộc chiến một mất một còn, kẻ nào lắm mưu nhiều kế, kẻ nào thủ đoạn thâm hiểm kẻ đó sẽ là người chiến thắng.
Truyện viết về quá trình phấn đấu, trưởng thành của Diệp Phàm, một sinh viên vừa mới tốt nghiệp đươc phân công về một thị trấn nghèo khó. Không hề có chỗ dựa hùng mạnh, không phải là con ông cháu cha, không có ưu thế tái sinh biết trước tương lai mà chỉ là con nhà nông dân nghèo, với trí tuệ và tài năng của mình, Diệp Phàm đã làm thế nào để lăn lộn từ một nhân viên quèn, đi lên thành cán bộ cấp thị trấn, huyện, thành phố, tỉnh, v.v…? Làm thế nào để cân bằng giữa lợi ích của quần chúng nhân dân và ý chí của các cấp lãnh đạo?
Mặc dù viết về đề tài Đô thị-Quan trường nhưng Quan Thuật không hề khô khan mà bạn sẽ bị cuốn vào những cuộc đấu trí vô cùng gay cấn, những pha đấu võ, bắn súng, điều tra đầy kịch tính, bạn sẽ có những phút giây thư giãn với cốt truyện hấp dẫn và lối hành văn dí dỏm của tác giả Cẩu Bào Tử.